Phân tích bài thơ Ánh trăng ngắn gọn

Phân tích bài thơ Ánh trăng ngắn gọn

Bài thơ Ánh trăng là một tác phẩm của nhà thơ Nguyễn Duy, được sáng tác vào năm 1978, sau khi đất nước thống nhất. Bài thơ này là lời tự bạch của tác giả về những năm tháng chiến tranh gian khổ, trong đó ánh trăng đóng vai trò là người bạn tri kỷ của người lính. Bài phân tích dưới đây sẽ trình bày về những hình ảnh, suy nghĩ và cảm xúc mà tác giả truyền tải qua bài thơ này.

Ánh trăng im phăng phắc đầu tường rêu phất phơ

Bài thơ Ánh trăng được viết theo thể thơ năm chữ, với nhịp điệu chậm rãi, êm đềm, như chính dòng chảy của thời gian. Từ những câu thơ đầu tiên, tác giả đã gợi lên một không gian và thời gian rất đặc biệt, đó là không gian và thời gian của những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Ánh trăng hiện lên trong bài thơ với vẻ đẹp bình dị, giản đơn. Nó im lặng, phăng phắc, không một chút động đậy. Phải chăng đó là ánh trăng của những đêm chiến khu, khi người lính phải nằm im dưới trăng để tránh bom đạn? Rêu cũng là một hình ảnh quen thuộc của những năm tháng chiến tranh. Nó mọc trên đầu tường, phất phơ trong gió, gợi lên sự hoang sơ, tĩnh lặng của chiến khu.

Hai câu thơ đầu đã gợi lên một không gian và thời gian rất đặc biệt, đó là không gian và thời gian của những năm tháng chiến tranh gian khổ. Trong không gian ấy, ánh trăng và rêu là hai người bạn tri kỷ của người lính.

Ngỡ là đồng là bể lòng ta thuở ấy cao ngất

Tác giả đã nhớ lại những năm tháng chiến tranh, khi người lính trẻ mang trong mình lí tưởng cao đẹp, sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Anh coi ánh trăng là tri kỷ, là người bạn đồng hành trong những năm tháng gian khổ.

Tuy nhiên, sau khi đất nước thống nhất, người lính trở về với cuộc sống đời thường. Anh bận rộn với công việc và gia đình, dần dần quên đi những năm tháng chiến tranh. Ánh trăng vẫn ở đó, nhưng người lính đã trở nên xa lạ với nó. Anh coi ánh trăng như một người dưng qua đường, không còn có ý nghĩa gì với mình nữa.

Sự thay đổi của người lính cũng là sự thay đổi của thời gian. Chiến tranh đã qua đi, con người phải bắt đầu một cuộc sống mới. Ánh trăng cũng phải chấp nhận sự thay đổi đó.

Thình lình đèn điện tắt phòng buyn-đinh tối om

Tuy nhiên, trong một đêm, người lính lại nhớ về ánh trăng. Ánh trăng xuất hiện trong một đêm tối, khi ánh điện bị tắt. Nó như một người bạn cũ, đến thăm người lính và nhắc nhở anh về những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Ánh trăng khiến người lính xúc động, nhớ về những kỉ niệm đẹp đẽ của quá khứ. Người lính nhìn lên vầng trăng, cười cho vơi đi nỗi cay đắng. Ánh trăng vẫn im lặng, nhưng nó đã khiến người lính giật mình, suy nghĩ về những gì mình đã làm.

Ánh trăng trong bài thơ là một nhân vật có ý nghĩa biểu tượng. Nó tượng trưng cho quá khứ, cho những kỉ niệm đẹp đẽ của thời chiến. Nó cũng là một người bạn tri kỷ, luôn ở bên cạnh người lính trong những lúc gian khổ.

Kết luận

Bài thơ Ánh trăng của nhà thơ Nguyễn Duy là một tác phẩm hay và ý nghĩa. Tác giả đã thành công trong việc truyền tải những suy nghĩ, cảm xúc của mình về quá khứ và hiện tại qua bài thơ này.

Ánh trăng là hình ảnh được sử dụng để tượng trưng cho quá khứ, cho những kỉ niệm đẹp đẽ của thời chiến. Nó cũng là một người bạn tri kỷ, luôn ở bên cạnh người lính trong những lúc gian khổ.

Chúng ta không nên quên đi những kỉ niệm, những giá trị tốt đẹp của quá khứ, mà hãy giữ lại và trân trọng chúng. Đồng thời, chúng ta cũng nên biết sống và đón nhận cuộc sống mới, cùng với sự thay đổi của thời gian.

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *